Gốc > Góc thơ >

Thơ Quốc Thường (Tặng bạn)

img_0671_500

Viếng mộ Nguyễn Biểu. (Trần Quốc Thường)

Vật bản hồ thiên.

Nhân bản hồ tổ.

Ai ai phụ mẫu, Sinh ngã cù lao.

Tất cung kính chi duy tang dữ tử.

Quê ta: Chữ Đức rạng ngời - Dăm Đục – Cồn Trong có tự bao giờ.

Việc học rỡ ràng - Dăm Bút –Dăm Nghiên đến nay còn đó.

Đất Ba Hồ là đất địa linh.

Chốn Chi La là nôi khoa cử.

Nơi này đã sinh ra Nguyễn Biểu tiên sinh.

Chính Người làm rạng danh quê cha đất tổ.

Nhớ Người xưa:

Dáng dấp nho sinh, học chữ thánh hiền,Người có tên trên bia đá bảng vàng.

Tính tình cương trực, giúp rập Trùng Quang, Người được vua phong Điện tiền ngự sử.

Hồi ấy:

Giặc Minh xảo trá, uốn lưỡi lừa dối dân đen.

Trương Phụ bạo tàn, vung gươm sát tàn con đỏ.

Kẻ chết ngậm oan.

Người còn sống dở.

Nhớ khi:

Trùng Quang đế lo mưu đại sự, tìm kế cầu phong.

Bậc lương thần không kể gian nguy, quyết vào hang hổ.

Vua tin tưởng đọc bài thơ tiễn, lòng vẫn lo lành ít dữ nhiều.

Ngài trung thành hoạ khúc thi tiên, dạ vẫn vui, trổ tài thi thố.

Trương Phụ gian thâm, phùng mang trợn mắt, mở tiệc đầu người.

Phan Liêu đớn hèn, lẫm lét vẩy đuôi, thua loài dê chó.

Anh linh của Người tuy đã về trời,

Danh hiệu của Người còn lưu mọi chổ.

Nhớ hoài hồn thơ khí khái, Sơn Thành lớp lớp mây bay.

Khôn nguôi tiếng chửi căm hờn, Lam Giang ào ào sóng vỗ.

Quê ta bao cơn dâu bể, đổi mới đi lên, chính nhờ Đảng - Bác dẫn đường.

Mảnh đất này mấy độ binh đao, trở lại thái bình, còn ơn Đại vương che chở.

Công đức của Người chua chút báo đền.

Mơ ước chúng con hôm nay mới rõ.

Mọi người gần xa, của ít lòng nhiều, lo tu sửa đền thờ.

Con cháu khắp nơi, gom góp của tiền, mong dựng xây phần mộ.

Hôm nay nhân ngày dổ của Người,

Cũng là ngày khánh thành lăng mộ:

Như chim nhớ cành, trăm nẻo bay về làng Yên Phúc, lối ngõ ríu rít nói cười.

Như cây nhớ cội, muôn phương tìm đến đất Nội Diên, đường xá dập dìu xe cộ.

Miếu Nghĩa sỹ khói toả, hương bay.

Dăm Đồng Bè trống dong, cờ mở.

Thật là: Bình thuỷ tương phùng, kẻ đón hân hoan.

Long vân tụ hội, người về hớn hở.

Trăm lạy nhớ thương, bên lăng tẩm Người, con cháu xin thề,

Cúi đầu thành kính, trước mộ Người, thầy trò xin cố:

Tay nắm tay đoàn kết một lòng, đặt dân an, dân chủ lên trên.

Dạ dặn lòng, trọng đạo tôn sư, mong dân trí, dân tình tiến bộ.

Trời cao ngó xuống, đất dày trông lên.

Nghĩa sỹ thiêng liêng, xin về phù hộ:

Giúp non sông diệt ác trừ tham,

Cứu quê hương, xoá nghèo giảm khổ.

Chúng con lòng thành hữu dư,

Lễ lạt đơn sơ, thất thố.

Việc làm lời nói có sai,

Mong lượng bề trên rộng mở.

 

Yên Hồ, 1.7 Mậu Dần.

Trần Quốc Thường

 

Gửi quê trường

( Tâm sự GVHS Liên Việt)

 

Ai về thăm lại quê trường

Cho tôi thăm hỏi mái trường quê ta.

Đò Dè cầu đã bắc qua,

Thuyền xưa còn có? nay đà gác đâu?

Bến Xưởng nước có còn sâu?

Hay phù sa lấp từ lâu mất rồi?

Nổi danh Hà Tĩnh một thời

Trường xưa Liên Việt còn ngời nữa không?

Đò Hào bến nước còn trong?

Còn ai đứng đợi, chờ mong người về?

Thôi rồi lỡ hẹn câu thề:

Về hưu bỏ phố ta về với nhau.

Bây giơ tóc đã trắng đầu

Về không được bỏ nổi sầu nơi mô.

Mơ người cắt cỏ đi bò

Cười cho thoả sức, hỏi cho hết lời.

Thôi thôi, không được nửa rồi

Đường xa sức yếu, chỉ ngồi mà trông

Hỡi quê trường có biết không?

img_0224_500 

Hạnh phúc

                 ( Nhớ ngày củi quế  gạo châu)

Nếp nhà tranh, muốn níu buộc cuộc đời,

Ta vẫn yêu sao gia đình mình nhà giáo.

Con chưa đủ tuổi đời đã giành giáo án của cha.

Mới chập chững học đi đã đến trường cùng mẹ.

Dưới đèn: cha mở sách con xem.

Trên đường: mẹ cầm tay con bước.

Cuộc sống nhà mình chưa bao giờ có được,

Gian khổ nhiều, song hạnh phúc bao nhiêu.

                                                          Mùa đông 1990.

au_yem.ipg
 

 Đêm ngủ ở nhà bạn

Vợ chồng không ngủ ăn cùng,

Nhưng mà họ vẫn sống chung một nhà.

Thương cho Mèo-Cún nhà ta,

Gia chủ ngăn nhà, đi lại khó khăn,

Quen rồi ơi những bước chân,

Hồn nhiên chạy nhảy, tung tăng giữa đời.

Đêm khuya vào giấc ngủ rồi,

Tiếng Mèo cào vách làm tôi bực mình.

                                                                  ( Trần Quốc Thường)

Bóng thầy

img_3030_500

 

 

 

 

 

 

 

Nước lũ tràn vào lớp học,

Bóng thầy loang loáng chân bàn.

Ngói vỡ...

Rớt đánh bủm.

Bóng thầy tan.

ơ kìa! mây trắng một làn.

Bóng thầy rạng giữa muôn vàn hào quang.

 

( Trần Quốc Thường-đã đăng ở tạp chí TGTT số 83)

 

   nguoiyeudau_500_01_500 

Gái Quê

Muốn ăn cơm nếp đỗ chà

Muốn xem gái đẹp mời ra Yên Hồ.

         Gái Yên Hồ.

Nhẹ nhàng bước vào giấc mơ

Của bao trai trẻ ngày chờ đêm mong.

Chăm làm cho dáng lưng ong

Nết na thuỳ mị, mát lòng người ơi!

Hôm qua, anh mới sang chơi

Về nhà dục mẹ, tìm cơi đựng trầu.

Cho dù núi dựng, sông sâu.

 Cũng đưa cho được miếng trầu qua sông.

 

yeu_nhau.ipg 

       Gió và Bão

Nhớ nhau ta cứ nhớ,

Như gió mát đêm nồng.

Sẽ trắng tay, rát mặt,

Khi gió thành bão giông.

         

                     Vô đề

     (Hằng Nga gửi Quốc Thường)

 

Có thể nào trắng tay rát mặt

Khi gió thành bão giông?

Có thể nào lại không thể nhớ nhung 

Vì ta lo trong đời gặp giông bão

Nỗi nhớ như cơm gạo

cứ theo ta suốt cả cuộc đời

Trong tim em nỗi nhớ cứ đầy vơi

Mặc ngoài kia trời có nhiều bão nỗi

 

 hoa_dao_500

    Hoa đào nở sớm

Đông rét, cỏ cây dấu nụ.

Riêng đào sưởi ấm lòng tôi.

Xuân sang, trăm hoa khoe sắc.

           Đào vườn tôi kết trái rồi          

                  ( Trần Quốc Thường)

 

Thương chàng Trọng Thuỷ

m_chu-tt_500 

Thương chàng Trọng Thuỷ ngày xưa,

Vì TRUNG với nước mà lừa Mĩ Châu.

ơn cha lấy HIẾU làm đầu.

Vẹn TÌNH với vợ, giếng sâu gieo mình.

 ( Trần Quốc Thường- Đã đăng ở VHTT 6.2006 và Tạp chí TGTT số 93)

 

Thăm mộ cô gái bị bệnh HIV.

mai_dam 

Hôm qua em đi tỉnh về,

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.(1)

Chữ trinh đáng giá bao nhiêu?

Mà em nhắm mắt, đành liều đưa chân.

Kiều xưa mang tiếng tà dâm.

Vì cha, nàng phải dấn thân đoạn trường.

Đời tàn, nhạt sắc, phai hương,

Dẫu em muốn được hoàn lương khó thành.

Mộ Đạm Tiên, cỏ còn xanh?

Nén hương Kiều thắp, quẩn quanh đến giờ.

Anh nay trước mộ ngẫn ngơ,

Làm cây hương đỏ thắp chờ hồn em.

 

(1) Thơ Nguyễn Bính

 

voquy_sgs_hong_xun_hn_500
                 (GS-TS Võ Quý)                                       (GS Hoàng Xuân Hãn)
 
Yên Hồ đất học
 

Đất học Yên Hồ chẳng nhường ai.

Gái lụa quê mình sánh tài trai.

Cồn Trong-Dăm Đục* khuyên tu đức.

Ngòi Bút-Đài Nghiên* nhắc luyện tài.

Nguyễn Biểu -Đào Tiêu** ngời đất nội.

Cụ Hoàng -Ông Quý*** rạng trời ngoài.

Phi trí bất hưng, luôn ghi nhớ.

Lạc đạo vong bần, chẳng hề phai.

  ( Trần Quốc Thường-đã đăng báo GDTĐ-11.2004)

 

Chú thích:* Tên các di tích có ở Yên Hồ.

              ** Nguyễn Biểu: đậu Thái học sinh thời nhà Hồ.

                   Đào Tiêu đậu Trạng nguyên (1275) khai khoa cho đất Nam Châu Hoan.

             *** GS Hoàng Xuân Hãn và GS-TS Võ Quý người Yên Hồ.( 2 ảnh trên)

 

Tình thầy nghĩa bạn

 

Trái đất quay tròn lại gặp nhau.

Tình thầy nghĩa bạn, trước như sau.

La Giang sóng vỗ, làm xanh bãi.

Hồng Lĩnh mây bay, phủ trắng đầu.

Thư bạn gửi trao, mừng từng chữ.

Lời thầy dạy dổ, nhớ từng câu.

Cho dù bến cũ neo thuyền mới

Ta vẫn là ta nghĩa bạn bầu.

0.benuoc_3522
 

 Di sản Huế

 

Nếu các chúa, các vua triều Nguyễn,

Sống bình dân, giản dị giữa kinh kì,

Thì UNESCO biết lấy chi,

Công nhận Huế có hai di sản?

ni_in_hu 

 

Sám hối

( Sau khi dạy bài Trí khôn)

Một con cọp từ rừng sâu đi ra.

Nó chẳng làm hại gì ta

Mà chỉ thiết tha học hỏi.

Làm hại cọp rồi

Về nhà ta sám hối.

(Trần Quốc Thường-Đã đăng ở tạp chí VHTT 6.2006, và tạp chí TGTT số 93)

 

Chơi ô ăn quan

Một em ngồi trong cổng sắt.

Một em ở ngoài.

Hai đứa ở hai bờ tự do và tù túng.

Người làm bố thí.

Kẻ đi hành khất.

Vẫn thò tay qua cửa sắt,

Chơi ô ăn quan.

Nghe tiếng xe về,

Chúng vội vàng,

Hai đứa chạy về hai miền đau khổ.

Cuộc chơi đành bỏ dở,

Bởi chưa đến hồi hết quan.

 

( Trần Quốc Thường-đã đăng tạp chí TGTT- số 53 tháng 2.2009)

Chú thích: Trong trò chơi này khi nào hết quan hoàn dân mới xong ván.

choi_o_an_quan

Khoảng trống

img_3030_500 

Một cơn lũ quét.

Làm trường em ngói đổ.

Nhà em sụp đổ.

Giờ em nơi nao?

Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ.

Một cây xanh đổ,

Để khoảng trống giữa trời.

Một học sinh nghỉ học

Để khoảng trống trong tôi.

 ( Trần Quốc Thường-đã đăng tạp chí TGTT-số 53-2.2009)

ruou_500 

 Làm thầy nơi quê rượu

 

Vấp ngã nơi đâu còn được,

Nay về Thanh Lạng* làm thầy,

Đường trơn bấm chân cho vững,

Kẻo mà học trò tưởng say.

 

( Trần Quốc Thường-đã đăng ở TGTT - số 53-2.2009)

* Nơi có rượu ngon nổi tiếng ở Đức Thọ-Hà Tĩnh.

 

                Văn tế thầy Hp-BT chi bộ Trần Khắc Thuỳ

       ( Mất 4h17phút ngày 21 tháng 12 năm 2009)

 

       Ôi than ôi!  Vẫn biết rằng:

       Nhân sinh bách tuế vi kì

Nhưng em nay mới 42 xuân, thực tình thương xót quá.

                                Hôm nay

Bàn thờ nghi ngút khói hương.

Trong ngoài nghẹ ngào tiếng khóc.

Nước mắt rơi xuống cáo với đất dày: Thầy vừa rời chốn trần gian.

Hương khói bay lên thưa cùng trời cao: Em đã về nơi chín suối.

Học sinh trường ta lại đến bên thầy cùng cái nghĩa nhất tự vi sư.

Hội đồng trường mình lại về bên em với tấm lòng đồng tràng đồng nghiệp.

                                           Nhớ em xưa:

Từ thuở nhỏ, vốn con nhà nền nếp, biết trên kính, dưới nhường.

Lúc lớn lên, nghe lời dạy mẹ thầy, không cậy mình con út.

 Khi ở nhà mẹ cha, được chị , các bác thương yêu.

           Lúc đi học ở trường, luôn được thầy yêu, bạn mến.

Bốn năm đại học Vinh em miệt mài chăm chỉ luyện rèn, không quản đói no

Sáu năm làm công tác Đoàn vào tận Tây Nguyên chẳng nề gian khó.

Được ra Bắc về quê, theo nghề dạy học vui cùng bè bạn, có khi chén rượu cuộc cờ

Rồi lấy vợ sinh con, có đủ gái trai, hạnh phúc trong tay, đôi lúc em trổ tài thơ phú.

Yêu nghề dạy học, từng phút ở bên

Ghét chón hư vinh, từng giây xa lánh.

Mươi hai năm dạy học ngắn ngủi, thừa xác nhận một người thầy

Vài ba năm học chẳng dài, đủ xây một tình nhân ái.

Đức độ tài năng, đồng nghiệp tin yêu

Mẫu mực vị tha, học trò cảm mến.

Thương thay

Bao năm qua bệnh tình, tai nạn, việc trường nhiều, thầy chẳng nghỉ một ngày

Mấy năm nay vợ yếu, con thơ, công nhà lắm, em không hề ca thán.

Bệnh thận nan y, hai ngày một lượt không kể nắng mưa, em vào ra viện một mình.

Tai nạn giao thông, mang tật mấy năm, chân thấp chân cao thầy gồng mình lo đến lớp.

Em đội mưa vượt gió, đi đầu lo neo nhà cột cửa khi gió lốc bão to.

Thầy miệng nói tay làm, gương mẫu động viên mọi người vượt qua gian khó.

Trường ta nhiều năm luôn ở tốp dẫn đầu là nhờ công người hiệu phó rất to

Chi bộ bao năm đạt tiêu biểu vững bền là có công của phó bí thư không nhỏ.

 Tin em ốm, buổi họp hội đồng, thiếu em bạn nhớ  bạn thương

 Biết thầy đau, giờ dạy trên lớp vắng thầy, trò mong  trò nhớ.

 Trong cơn tai biến vợ, dì, cậu bác chạy ngược chạy xuôi, lo tát nước khi còn.

 Hai thận em suy bố mẹ, anh chị rớm lệ nhìn nhau, sợ lá xanh về trước.

                          Nhưng em ơi

Trò thăm, bạn viếng không chống được mệnh trời.

Vợ săn, con sóc dám vượt ngoài trăm tuổi?

                                  Thôi em

Chớ trách Nam Tào, ghi không đúng chổ, thuốc độc ghi bổ làm hại người hiền

Đừng chấp Bắc Đẩu, cứ chép lung tung, đổi thiện thành tà, đi thương kẻ ác.

                            Em ra đi

Thôn xóm, láng giềng ai cũng đau lòng

Anh em thân thích mọi người quặn ruột.

Thương thay hai đứa con thơ, học hành, lập nghiệp mất cậy về sau

Tủi phận cho một vợ hiền, đơn chiếc sớm hôm lấy ai chào hỏi.

                                Nhưng mà thôi em ơi.

                       Nhân sinh thế thượng thuỳ vô tử.

                       Lẽ thường tình: Sinh kí tử quy.

Cửa Bồng Lai đã mở, em cứ về theo tổ, theo tiên.

Chốn trần gian ở lại, chúng tôi chịu đau lòng tiễn biệt.

Sự đời thuỷ thổ nan thâu, thế gian là vậy.

Đời người bóng ngựa qua khe, trần thế vẫn thường.

Hồn thiêng nhẹ tựa lông hồng, em cứ đi về theo tổ, theo tiên.

Tình thương nặng giống Thái Sơn, vợ con giữ lại với trần, với thế.

Cỏ cây mấy rặng sầu bi, trước kẻ khuất, người còn.

Thầy trò 2 hàng luỵ nhỏ, khi người đi, kẻ ở.

Sống khôn 42 năm, thầy luôn bảo ban thương yêu hậu thế.

Chết thiêng vạn kiếp, em nhớ về phụ hộ độ trì vợ con.

Nay tuy lễ bất túc, lòng thành hữu dư.

Hương rượu đơn sơ, tình thương chẳng thiếu.

Ngày ngày giúp đỡ, nay chính quyền, đoàn thể, anh em đã về đây nói lời vĩnh biệt khi em còn ở chốn trần gian.

Tháng tháng đỡ đần, giờ thông gia, láng giềng mọi người lại đến thắp nhang, lưu luyến tiễn em về nơi chín suối.

Trăm lạy nhớ thương, dưới bài vị em, đồng nghiệp xin thề,

Cúi đầu thành kính, trước vong hồn thầy, học trò xin hứa:

         Tay nắm tay, đoàn kết một lòng, thầy mẫu mực, trò mãi chăm ngoan

Dạ dặn lòng, trọng đạo tôn sư, đưa sự nghiệp trồng người tiến bộ.

                             Hôm nay ngày em ra đi.

Trên bàn thờ hương thơm, mâm cỗ, bài vị, hoa trướng đủ đầy.

Ngoài sân ngõ, trống chiêng, xe mây, cờ treo chẳng thiếu.

Thầy trò trường ta cùng anh em nội ngoại, bạn bè gần xa và bà con thăm viếng.

                           Xin đưa em về nơi an nghỉ ngàn thu.

                                    Thầy trò đồng kính bái.

 

                              Đức Thanh, ngày 7 tháng 11 Kỉ Sửu

                                   Bí thư chi bộ- Hiệu trưởng

                                             Trần Quốc Thường


Nhắn tin cho tác giả
Trần Quốc Thường @ 08:48 26/10/2011
Số lượt xem: 707
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến